Đến tận bây giờ, có lẽ chính Đàm Vĩnh Hưng cũng không nhớ mình đã từng trải qua bao nhiêu cuộc thi lớn nhỏ. Mỗi lần nghe ở chỗ nào tổ chức cuộc thi hát nào đó, Đàm Vĩnh Hưng cũng đăng ký tham gia. Năm nào cuộc thi Tiếng hát truyền hình được tổ chức , năm đó đều có tên Đàm Vĩnh Hưng trong danh sách dự thi, nhưng có thể với một cái tên khác.
Chuyên gia đi thi và chuyên gia trượt nên Đàm Vĩnh Hưng tìm mọi cách để lấy may trong lần thi sau, từ việc đổi tên, đảo tên, đổi nghệ danh. Vẫn không ai biết đến tên tuổi Đàm Vĩnh Hưng, không một ai biết anh đã tham gia đến 8 cuộc thi Tiếng hát truyền hình, vì chưa có khi nào Đàm Vĩnh Hưng có cơ hội lọt vào bán kết. Thế nhưng khao khát trở thành ca sĩ khiến Đàm Vĩnh Hưng chưa bao giờ nguôi hi vọng: “ Những lần thi Tiếng hát truyền hình tôi luôn chú ý những người đậu thường hát loại nhạc nào để năm sau tôi thi tiếp. Nhưng thi hoài rớt hoài, Chẳng ai biết và tôi cũng chẳng dám cho ai biết. Tự tôi đi thi, tự nếm mùi mùi thất bại, rồi tự ra về một mình”.
Mê hát đã ngấm vào máu nhưng tiếp tục đi thi và bắt đầu hát lót để kiếm sống với mức catxe vô cùng rẻ. Có những đêm anh chạy xô “điên cuồng” cũng chỉ dược 40.000 đồng cho một chương trình hát...khản cả giọng; chạy xe xuống Thủ Đức hát vào cuối tuần với 20.000 đồng tiền công. Đó là những điều đáng nhớ trong những ngày tháng đầu tiên di hát. Nhưng Hưng bảo, khi ấy anh đi hát không phải vì tiền mà chỉ vì ước mơ có một ngày nào đó người ta sẽ công nhận anh là một ca sĩ chứ không phải một kẻ chuyên hát lót ở các quán Bar. Chính những lần đi hát này đã giúp Hưng quen dần với môi trường sân khấu, kinh nghiệm diễn cũng tăng lên. Cuối cùng sự kiên trì của anh đã được đền đáp.

Năm 1998, Đàm Vĩnh Hưng tiếp tục tham gia cuộc thi “ Tiếng hát truyền hình”. Đó là lần thứ 8 Đàm Vĩnh Hưng đăng ký tham gia cuộc thi này. Lần đó, Hưng đã tự nhủ: “ Hưng ơi, đây là lần thứ 8 rồi nhé. Thêm 2 lần nữa mà không được là mày phải bỏ cuộc nhé”. Nhưng lần đó, tổ nghiệp đã cảm động trước sự kiên trì không mệt mỏi của Đàm Vĩnh Hưng. Anh đạt giải 4 Tiếng hát truyền hình, sau đó được Đài truyền hình mời tham gia rẩt nhiều chương trình, khán giả biết đến anh nhiều hơn và anh cũng bắt đầu có lượng người hâm mộ riêng.
Đàm Vĩnh Hưng nhớ lại: “ Những lần biểu diễn trước nhiều khán gỉa, rồi nhận được những lá thư hâm mộ liên tiếp từ các nơi gửi về, tôi thấy tâm trạng mình cứ lâng lâng, hạnh phúc vì cuối cùng mình cũng được mọi người công nhận là … ca sĩ”. Đam mê ca hát, nên được mời đi hát ở Bar, ở các quán cà phê hay đi diễn ở tỉnh lẻ làm niềm hạnh phúc lớn với Đàm Vĩnh Hưng, bất chấp việc anh biết mình sẽ phải chia nửa tiền công cho người môi giới, hay sẽ phải chuẩn bị một tá thuốc say xe nếu đi tỉnh. Tình yêu và niềm đam mê ca hát đã khiến Hưng làm được những việc tưởng như vượt ngoài khả năng của chính bản thân mình.
Đến bây giờ Đàm Vĩnh Hưng vẫn nhớ, lần đầu tiên song ca với Mỹ Tâm khi hai người đều chỉ là “ lính mới” trong showbiz Việt. Ngày hôm sau, ảnh chụp anh và Mỹ Tâm đã xuất hiện trên một tờ báo nghệ thuật khá có tiếng. Khi đó, quá xúc động, Hưng đã đi dọc các sạp báo, mua cho bằng hết số báo đó về tặng bạn bè, người thân và …làm kỷ niệm. Sau này, dù có là gương mặt trang bìa trên hàng trăm số báo khác, Đàm Vĩnh Hưng vẫn không bao giờ quên được cảm giác ngọt ngào của cái lần đầu tiên ấy.
Người đặt dấu ấn trong sự nghiệp của Đàm Vĩnh Hưng

Trong suốt quãng đời đi hát của mình, Đàm Vĩnh Hưng đã gặp không ít khó khăn, không ít sự đấu đá, kèn cựa, nhưng cũng gặp không ít người đã giúp đỡ anh trên con đường đi đến vinh quang của nghề ca sĩ.
Thời kỳ đầu đi hát, Đàm Vĩnh Hưng thần tượng Thanh Lam đến độ anh thuộc lòng từng bài hát của Thanh Lam, thuộc lòng từng cách luyến láy, nhả chữ của đàn chị nổi tiếng này. Đàm Vĩnh Hưng bị sự ảnh hưởng phong cách của Thanh Lam đến nỗi có một dạo, nhiều trung tâm ca nhạc khi nghe anh hát đều từ chối thu âm cho anh vì họ nói: “ Hát giống Thanh Lam thế này thì không ổn. Thà chúng tôi đi kiếm Thanh Lam về hát còn hơn”. Thay vì buồn, Đàm Vĩnh Hưng lại thấy hạnh phúc với điều đó, hạnh phúc vì “ trời ơi, như vậy là mình hát được giống Thanh Lam thiệt hả?”.

Cuộc đời mỗi người đều trải qua những ngày có 24 tiếng, nhưng không phải ngày nào cũng như ngày nào. Có những ngày là tột đỉnh đen tối, như cái ngày thơ bé, Đàm Vĩnh Hưng chứng kiến cảnh gia đình mình phải dời bỏ ngôi nhà quen thuộc để gán nợ. Nhưng cũng có những ngày là may mắn định mệnh, là bước ngoặt của số phận, như cái ngày Đàm Vĩnh Hưng gặp danh hài hải ngoại Hoài Linh. Đó có thể coi là bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp ca hát của Đàm Vĩnh Hưng. Hay nói cách khác, Hoài Linh chính là người đã nâng đỡ Đàm Vĩnh Hưng, giúp đỡ anh, đưa anh đến với số phận của mình: trở thành ca sĩ hàng đầu của showbiz Việt.
Trong một lần về Việt Nam biểu diễn, tình cờ nghe được giọng hát của Đàm Vĩnh Hưng, danh hài Hoài Linh đã ngay lập tức có thiện cảm với giọng hát lạ và nhiều nội lực này. Chính Hoài Linh là người đã chỉ cho Đàm Vĩnh Hưng biết điểm mạnh, điểm yếu trong giọng hát của mình, cách khắc phục cũng như phát huy những nhược điểm và ưu điểm đó. Cũng chính Hoài Linh là người đã giúp đỡ Đàm Vĩnh Hưng thực hiện CD đầu tay của mình, tạo ra bước ngoặt trong sự nghiệp của Đàm Vĩnh Hưng. Vào thời điểm đó, đây thực sự là một ngôi sao may mắn từ trên trời rơi xuống với một ca sĩ còn chưa hề có tên tuổi như Đàm Vĩnh Hưng. Hoài Linh đã cho Đàm Vĩnh Hưng toàn bộ tiền để thực hiện CD đầu tay đó.
Có tiền trong tay, Đàm Vĩnh Hưng bắt tay ngay vào việc thực hiện ước mơ cả đời của mình. Anh đã viết lời Việt cho nhạc phẩm Caravan và đặt tên lời Việt là” Tình ơi xin ngủ yên”. CD được phát hành tại hải ngoại và thu được những thành công ngoài mong đợi. Nhưng ít ai biết rằng, để thực hiện CD này, Đàm Vĩnh Hưng đã phải đi mượn từng chiếc áo diễn vì muốn tiết kiệm mua đồ diễn, để rồi khi còn thừa tiền, anh mang trả lại cho Hoài Linh, khiến danh hài vẫn mãi buồn cười và bất ngờ vì sự thật thà đó.

Đến thời điểm đó, nhiều người thậm chí còn nhầm Đàm Vĩnh Hưng là ca sĩ hải ngoại. Nhưng một thời gian sau, bằng những nỗ lực và khả năng biết nắm bắt thời cơ, với sự giúp đỡ của Trung tâm băng nhạc Lạc Hồng, Đàm Vĩnh Hưng đã phát hành CD đầu tay của mình trong nước và trở thành một hiện tượng của làng giải trí năm đó.
Cái tên Đàm Vĩnh Hưng bắt đầu được nhắc đến, được biết đến như một “hiện tượng”. Họ gọi anh là “ hiện tượng Đàm Vĩnh Hưng”, là “ Hiện tượng Tình ơi xin ngủ yên”. Kể từ đây, Đàm Vĩnh Hưng bắt đầu chinh phục những đỉnh cao mới của mình dần trở thành một ngôi sao trong lòng người hâm mộ cả nước như ngày hôm nay. Đến giờ, khi đã trở thành một ngôi sao nổi tiếng và thành anh em thân thiết với Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng vẫn coi Hoài Linh là “ân nhân” cho sự nghiệp ca nhạc của cuộc đời mình, cái ơn mà không một thứ vật chất, của cải nào có thể đền đáp được.
Lời tâm sự của một ngôi sao hàng đầu
“ Sự khôn ngoan + dũng cảm + chút liều lĩnh, dám nói dám làm đã giúp Đàm Vĩnh Hưng có được một vị trí đáng kể trong làng showbiz Vịêt” - nhận xét của đạo diễn Phạm Hoàng Nam có lẽ đã phác thảo công thức thành công của Đàm Vĩnh Hưng một cách xác đáng nhất.
Con đường đến với showbiz Việt của Đàm Vĩnh Hưng vô cùng gập ghềnh so với nhiều người cùng thời. Bước sang tuổi 30, thời mà các ngôi sao đã yên vị ở những đỉnh cao và có thị phần âm nhạc riêng thì anh mới bắt đầu toả sáng. Nhưng có lẽ, chính những cơ cực trong những ngày tháng lập nghiệp đã khiến Đàm Vĩnh Hưng có tinh thần vững chãi để từng bước khiến mọi người đi từ kinh ngạc này tới thán phục khác. Giọng hát đầy bản năng mà giàu nội lực là yếu tố để chính phục khán giả.

Ngoài ra, “ sốc tới óc” và “ ngông như con công” là những gì người ta hay nói đến Đàm Vĩnh Hưng sau giọng ca gào và khàn lạ của anh. Cũng phải thôi, đối với một người mà chiêu thức gì cũng dùng, trong phục kiểu nào cũng dám mặc, nhạc gì cũng hát, hình tượng nào cũng thử nghiệm…thì khám giả làm sao có thể không “ sốc” cho được. Chính anh cũng tuyên bố “ Tôi thích gây shock để người ta phải ngoái nhìn”.
Hưng làm việc với tốc độ chóng mặt với nhiều kỷ lục như một năm làm 4 liveshow, chưa kể năm nào cũng ra album, có năm còn vài album. Trong thời buổi những ngôi sao khác “ né” liveshow vì không thu hồi vốn thì Đàm Vĩnh Hưng “phủ sóng” liveshow từ Nam tới Bắc, cái nào cũng thuộc loại chưa thấy bao giờ: khi thì toàn trắng (ca sĩ tham gia và khán giả đều phải mặc đồ trắng), rồi “năm không” (không ghế ngồi, không máy lạnh, không nhạc chậm, không dừng lại và không cho người yếu tim). Dường như tồn tại nguồn nội lực vô tận trong con người không lấy gì làm to lớn ấy. Bởi trong khi hầu hết các ngôi sao sau mỗi dự án âm nhạc đều phải nghỉ ngơi một vài năm để nạp năng lượng mới, sung sức thì Hưng chưa lúc nào cho phép mình dừng lại.
Thành công của Đàm Vĩnh Hưng đã khiến báo chí Việt Nam tốn không ít giấy mực. Người ta thắc mắc bởi những chiêu thức anh sử dụng không quá khó để copy song cho tới nay chưa có một bản sao nào làm nên được hiện tượng như anh. Điều này được lý giải theo nhiều hướng: nào là Đàm Vĩnh Hưng có cái đầu khôn ngoan luôn biết cái khán giả cần hướng tới và phục vụ khán giả đại chúng từ cách chọn bài hát, cách phối ca khúc lẫn cách thức tổ chức liveshow, nào là anh là mẫu người quái tính, hợp thời, biết hâm nóng mình bằng những tuyên bố gây shock…
Còn anh chỉ nói rằng: “Hưng chỉ làm những gì có trong máu, trong tim của mình và chỉ làm những gì Hưng thích. Không ai có thể ép Hưng làm những điều mà Hưng không thích. Con người Hưng thế nào thì Hưng bộc lộ thế ấy. Cái cao nhất của con người là được quyền quyết định số phận của mình và Hưng đã làm được điều là nói được những gì mình muốn thể hiện mà những điều đó không có gì là sai hay xấu xa cả”.

Một ca sĩ không ông bầu, không công ty, nhưng lại luôn luôn giữ được độ nóng, thu hút rộng rãi cả fan trẻ lẫn fan già – điều hiếm thấy ở một ca sĩ thị trường. Đàm Vĩnh Hưng là ca sĩ hiếm hoi của Việt Nam hát sến cũng được, mà hát sang cũng được, chưa kể khả năng kỳ lạ biến hóa các thể loại nhạc.
Bước sang ngưỡng cửa 40, khi không ít đồng nghiệp nghĩ tới việc về nghỉ, tìm con đường khác cống hiến cho âm nhạc, thì Đàm Vĩnh Hưng vẫn tiếp tục với những dự án âm nhạc mỗi ngày một hoành tráng và thu hút sự chú ý nhiều hơn. Có lẽ giấc mơ trở thành một huyền thoại âm nhạc Việt Nam của anh hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, viển vông.
Đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, Đàm Vĩnh Hưng chia sẻ: “Trên bước đường sự nghiệp của mình, tôi đã băng qua bóng đêm trên một lối đi dài dằng dặc của nghề hát mà bên cạnh đó là những cánh rừng già chất chứa đầy hiểm nguy cùng với những bóng ma chập chờn, quái ác và không thiếu những nghiệt ngã chỉ chực một cơ hội sơ sẩy nào đó là vồ lấy và xô cho tôi té xuống bằng được. Nhưng khi đã ý thức được điều đó, thì mỗi bước đi của tôi đã thận trọng hơn, mỗi lần đặt chân tôi lại lựa kỹ chỗ nào không có cát lún, không có những mảnh sành, mảnh chai… đang hằm hè cứa chân tôi cho ứa máu. Và tôi biết cũng có rất nhiều thân phận khác giống như tôi, thậm chí còn đáng nể hơn nữa của những đồng nghiệp khác nhưng chưa gặp được cơ hội để nổi tiếng”.
Khi được hỏi về con đường trước ngưỡng “toan về già” anh đã nói rằng cuộc đời trôi đến đâu tôi sẽ theo tới đó. “Tôi có thể vào nơi sang trọng và đắt tiền nhất thế giới và tôi cũng sẽ dễ dàng ngồi ngay vỉa hè ăn một tô cháo lòng, dù biết có thể công an sẽ tới dẹp gánh cháo đó vì lấn chiếm lòng lề đường. Và khi ấy, tôi cũng như những thực khách khác, ai có tô thì bưng lên và chạy qua chỗ khác, ngồi ăn tiếp…”.
Theo Đang Yêu
Ý kiến bạn đọc [ 0 ]
Ý kiến của bạn