Chân dung kiều nữ tốt nghiệp đại học bán dâm 3 triệu đồng

9:15 SA |
Loan tốt nghiệp đại học một trường dân lập có tiếng ở Hà Nội. Chưa tìm được việc làm ưng ý, cô nữ sinh phố núi đi bán thân kiêm môi giới.
Loan tại cơ quan điều tra.

Chiều 6/8, Đội cảnh sát hình sự - Công an quận Long Biên, Hà Nội cho biết đang tạm giữ hình sự đối với Hoàng Thị Phương Loan (SN 1990, ở Hà Giang) để làm rõ hành vi môi giới mại dâm.
Trước đó, tối ngày 30/7, khi công an quận Long Biên ập vào khách sạn Nam Hải (quận Long Biên) đã bắt quả tang 2 đôi nam nữ mua bán dâm. Cùng bán dâm cho hai khách làng chơi với Loan là Đàm Thị Thu P. (SN 1989 ở Hưng Yên). P. cũng đang là sinh viên năm cuối một trường ĐH ở Hà Nội.
"Khi bị bắt, trong túi Loan có nhiều bao cao su, 6,5 triệu đồng vừa nhận của hai khách mua dâm. Loan khai hành nghề mại dâm khoảng 1 tháng. Cô gái này khóc sướt mướt kể hoàn cảnh éo le của mình", một điều tra viên kể lại.
Loan quê ở Hà Giang, bố mẹ chia tay khi cô còn rất nhỏ. Sở hữu thân hình thon thả, da trắng, tóc xoăn kiểu cách cùng những bộ cánh hàng hiệu, Loan không khác gì một "hotgirl". Cô gái này khóc lóc kể rằng, mẹ ở quê phải chật vật một mình bởi anh cô đang thụ án ngoài Quảng Ninh. Tốt nghiệp ĐH dân lập, Trang chưa đi làm, thuê nhà ở quận Ba Đình và "kinh doanh vốn tự có".
Theo lời Loan, cô thường lấy tên là Trang khi đi "giao dịch" với khách. Loan biết cách bắt mối khách chơi kiểu "đại gia" và chỉ hẹn hò ở khách sạn. Chỉ cần một cú điện thoại, Trang bắt taxi tới ngay. Cô gái này rủ bạn đi cùng nếu khách có nhu cầu.
Tối đó, có một người gọi: "Trang à, đi chơi với anh đi" thì cô hiểu là đi bán dâm. Vị khách này hẹn ở nhà nghỉ Nam Hải, Trang bắt taxi từ quận Ba Đình sang Long Biên.
Khi gặp khách ở phòng nghỉ, 2 thanh niên lạ mặt mặc cả giá mua bán dâm 3 triệu đồng. Vị khách ngoài 30 tuổi nhờ Loan gọi thêm gái cho bạn đi cùng nên cô đã nhắn cho P. "Bạn à, khách sạn Nam Hải". Hai cô nữ sinh xưng hô bạn, tớ và hẹn nhau ở phòng 120. P. nói đang đi taxi tới và không quên bảo bạn: "Có gì xin thêm tiền taxi nhé". Loan nhắn ngắn gọn "3t nhé".
Sau khi 4 người gặp nhau ở khách sạn, vị khách lạ mặt đưa 6 triệu đồng tiền mua dâm và trả công môi giới cho Loan 500 nghìn đồng. Loan khai rằng, vì khách cần thêm người phục vụ nên đã gọi P. vì "giúp bạn tôi có tiền".
Loan có hoàn cảnh gia đình éo le, thiếu tình thương yêu trọn vẹn của cha nên có thể lý giải phần nào lối sống buông thả của cô. Nhưng gái bán dâm P. thì ngược lại. Quê Hưng Yên, P. là con nhà khá giả. Bố mẹ làm kinh doanh, cho P. ăn học đầy đủ. Họ chẳng ngờ có ngày, cảnh sát gọi điện báo con gái đi bán dâm.
Theo điều tra viên, nữ sinh P. nói mới bán dâm lần đầu nhưng nhìn cô gái ăn mặc hở hang, túi xách chứa nhiều bao cao su thì đoán biết đó không phải là lời khai trung thực. Tuy nhiên, với chế tài chỉ xử phạt hành chính gái bán dâm nên cơ quan điều tra không thể làm gì hơn đối với những người như P.
NHẬT MAI

Chiêu trò moi tiền của tiếp viên karaoke 'ôm'

7:05 SA |

Sau màn ôm ấp, "du lịch tay chân", tiếp viên khéo léo gạ: “Anh ơi, mua quần áo cho em đi”. Giá để mua "một mảnh" là 500.000 đồng. Sau khi khách đưa tiền, các cô gái sẽ lột nội y ngay tại chỗ.

Cửa phòng hát bật mở, nam nhân viên mặc quần tây, sơ mi trắng bước vào cất giọng lễ phép: "Mời các anh chọn nhân viên". Vừa dứt lời, một dàn tiếp viên nữ bước vào phòng và xếp hàng trước mặt khách. Các cô gái trẻ đều ăn mặc gợi cảm, cặp chân dài lấp ló sau đoạn váy ngắn cũn cỡn. Màn tuyển hàng diễn ra trong 15 phút, những tiếng xì xào, bàn tán, tiếng cười hô hố xen cả tiếng chửi thề. Cửa đóng lại, các nữ tiếp viên sà vào lòng khách với khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn.
Đó là quang cảnh “mở màn” thường thấy của cuộc vui trong những quán karaoke có “tay vịn”. “Ăn nhậu rồi đi hát” dường như đã trở thành một “món” được cánh mày râu sử dụng trong các dịp vui vẻ như sinh nhật, lễ, Tết… Trong gian phòng cách ly, mọi người sẽ thỏa sức hát hò, xả hơi, xả stress và hết mình với nhiều trò vui khác cùng các nữ tiếp viên. Tùy theo nhu cầu, theo thói quen, mà “thượng đế” có thể lựa chọn cho mình quán hát “phù hợp”. 
Đã có một thời mô hình những quán karaoke gia đình với nội thất bài trí đẹp, thiết bị âm thanh, ánh sáng xịn, cách âm tốt đã thu hút được rất nhiều khách hàng. Nhưng nay “phong trào karaoke” có phần xẹp xuống, thú vui kéo nhau đi hát đã không còn  hấp dẫn. Các gia đình đi hát karaoke cũng bớt đi vì nhiều nhà đã trang bị bộ giàn riêng để tự thỏa mãn sở thích “làm ca sĩ” bất cứ lúc nào mà không cần phải ra quán vừa mất tiền vừa bất tiện. Lại thêm gặp thời suy thoái kinh tế, lượng khách cứ dần một ít đi. 
Nhưng ngược lại với nhu cầu, hàng loạt quán karaoke vẫn liên tục khai trương, thậm chí lại còn hoành tráng hơn trước rất nhiều, với mức tiền đầu tư lên tới nhiều tỷ đồng. Chưa kể tiền đầu tư trang trí, tiền thuê nhà có khi lên tới vài chục triệu một tháng, tiền thiết bị máy móc âm thanh, ánh sáng, việc trả lương cho không ít nhân viên từ trông xe cho tới phục vụ phòng… thì thu nhập của các quán karaoke phải tới mức nào mới đủ trang trải cho hàng loạt khoản trong khi số người đi hát đúng nghĩa ngày càng ít đi. Điều đó khiến người ta đặt câu hỏi: Quán karaoke kinh doanh cái gì mà vẫn có lãi vẫn có nhiều quán hoành tráng mọc lên?
1 số quán có nữ tiếp viên mặc áo 2 dây, không nội y... phục vụ khách nam
Một số quán có nữ tiếp viên mặc áo 2 dây, không nội y phục vụ khách nam. Ảnh: ANTĐ.
Hoài “phò”, quản lý một quán karaoke có thâm niên ở đường dọc bờ sông Tô Lịch (quận Cầu Giấy, Hà Nội) trong một cuộc nhậu đã lý giải về những góc khuất, ngón nghề hút khách phía sau hậu trường của những quán karaoke Hà thành. Theo Hoài, Hà Nội đặc biệt là tại các khu nội thành, nhiều tuyến phố từ lâu đã mặc nhiên trở thành phố Karaoke như: Đê La Thành, Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Văn Cừ, Lê Văn Lương, khu Mai Dịch, dọc sân vận động Mỹ Đình...
Ở đây có nhiều quán mọc san sát nhau, nhưng không phải quán nào cũng “hút” được khách. Mặc dù có những quán mới được đầu tư hàng tỷ đồng nhưng khách chỉ vào một lần và “một đi không trở lại”. Theo lý giải của Hoài, khách đến quán karaoke mục đích là giải trí, vì vậy ngoài hát còn phải nhẩy nhót, phải có tiếp viên. "Giờ quán đẹp, thiết bị âm thanh, ánh sáng xịn nhưng khách vào hỏi mà không có tiếp viên thì vẫn chết. Đầu tư tiền tỷ vào quán hát karaoke gia đình mà khách vào hát chỉ uống vài chai bia, mấy lon nước ngọt thì có mà dẹp tiệm. Phải biết xu thế, biết chiều khách thì mới tồn tại được", Hoài nói. 
Theo lời Hoài, các “chân dài” phục vụ ở quán karaoke được chia thành 2 loại là "cắm" và "dạo". “Chân dài cắm” là cách gọi chỉ những nhân viên thường làm việc cố định tại một quán karaoke. Đây là những quán Karaoke thuộc hàng cao cấp, có quy mô hoành tráng và có sẵn các tiếp viên để phục vụ khách. Không phải quán nào cũng có thể học theo mô hình này được.
Tiếp viên “cắm” trong quán thường được tuyển chọn khá kỹ lưỡng và đồng đều. Thông thường các tiếp viên sẽ có mặt ở quán từ khoảng 12h trưa và sẽ kết thúc ca làm việc vào 12h đêm. Tầng trên cùng sẽ là nơi ở của họ. Mỗi khi có khách hát, các tiếp viên sẽ được điều xuống để khách chọn lựa. Nếu không vừa ý, phục vụ sẽ thay bằng một loạt nhân viên mới. Với những khách hát có kinh nghiệm thì “hàng đẹp” bao giờ cũng được đưa ra sau. Thông thường tiếp viên “cắm” ở quán nào sẽ chỉ phục vụ cho quán đó cho tới khi rời đi nơi khác. Tất cả các nhân viên sẽ đều phải tuân thủ theo sự chỉ đạo của quản lý quán. 
Nói về “chân dài dạo”, Hoài cho biết đó là cách ví von để chỉ những tiếp viên được thuê đến quán để phục vụ theo nhu cầu của khách. Như thành một tiền lệ, xung quanh các khu vực phố karaoke luôn phải có các “đại lý” để cung cấp nhân viên phục vụ. Khu vực tập trung nhiều dịch vụ nhất phải kể đến các tuyến đường Láng, Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Khang, Cầu Giấy… Ở những “điểm nóng” này có thể có đến trên dưới 10 chủ dịch vụ. 
Hoài bật mí: “Mỗi chủ dịch vụ trung bình nắm 5-7 tiếp viên, người nhiều có thể lên đến gần 20 tiếp viên. Mỗi quán karaoke đều có những mối ruột là các chủ dịch vụ, khi nhận được điện thoại từ quản lý của quán, các chủ dịch vụ này lập tức điều tiếp viên đến tận nơi”. Đối với các tiếp viên “dạo”, họ đều phải đóng thuế hàng ngày.
Theo quy định, mỗi tiếp viên từ khi lên phòng với khách sau 10 phút chưa xuống thì nhân viên chạy “xe ôm” được phép tính là một bàn. Khoản tiền mà tiếp viên phải đóng cho chủ dịch vụ dao động trên dưới 50.000 đồng mỗi lần ngồi bàn với khách. Số tiền này nhân với tổng số bàn ngồi được trong ngày sẽ phải nộp lại cho chủ dịch vụ vào cuối buổi. Ngày làm việc của tiếp viên được tính từ 13h nên nếu lúc đó mà không có mặt sẽ bị phạt tương đương với số tiền một bàn ngồi với khách.

Thông thường, để điều động được tiếp viên đến quán karaoke, chủ dịch vụ thường có đội ngũ xe ôm riêng. Gọi là xe ôm đặc chủng vì ngoài việc “thồ” các tiếp viên đến quán thì những người này còn kiêm luôn cả việc “chấm công”. Nghĩa là sẽ theo dõi xem tiếp viên mình đưa đi có ngồi với khách không để cuối ngày cộng sổ và báo lại với chủ. Đội ngũ xe ôm này được trả 250.000 - 300.000 đồng một ngày.
Thời gian vừa qua, hình ảnh của những nhân viên “xe ôm” chở 4 - 5 tiếp viên ăn mặc thiếu vải, không đội mũ bảo hiểm, lạng lách trên đường đã khiến người dân bức xúc. Cuối tháng 7, các tổ công tác đặc biệt 141 của Công an TP Hà Nội đã tổ chức các đợt truy quét những chiếc xe chở “gái gọi dịch vụ” trên địa bàn và tạm giữ nhiều xe ôm và các chân dài nên gần đây trên đường phố đã bớt đi những “chuyến xe ôm quá tải”.
Dù là tiếp viên “cắm” hay tiếp viên “dạo” thì họ luôn sẵn sàng chiều khách tới bến nếu như khách hàng sẵn sàng chi đậm. Điều này dễ hiểu là bởi nếu chỉ ngồi hát hò và “tâm sự” với khách thì số “tiền típ” mà các nhân viên nhận được không đáng kể. Trung bình, mỗi buổi hát 1 - 2 tiếng, họ được khách “típ” 100.000 - 200.000 đồng. Nếu trừ đi khoản phải nộp lại cho chủ dịch vụ hoặc “tiền bàn” phải trả cho nhà hàng thì số tiền còn lại dành cho tiếp viên chẳng còn bao nhiêu. Vì vậy, họ phải có các chiêu trò để “câu” tiền của khách đến hát và sẵn sàng phục vụ đến Z nếu khách có nhu cầu.
Một trong những “chiêu trò” phổ biến trong các quán karaoke là mua quần áo. Trò này xuất phát từ các tỉnh phía Nam và theo chân các tiếp viên “miền Tây” du nhập ra Bắc. Hoài bảo, các tiếp viên miền Tây với giọng nói ngọt ngào và khả năng chiều khách, khả năng quậy tới bến nên đã moi được rất nhiều tiền nhờ chiêu bài này. 
Và chính vì khả năng “làm kinh tế” cao mà giờ đây “mua quần áo” đã trở nên khá phổ biến. Thông thường, sau khi khách đã sử dụng rượu bia tới tới, sau những màn ôm ấp, “du lịch tay chân” trên thân thể của tiếp viên, cuộc vui đã tới đỉnh. Tiếp viên khéo léo gạ: “Anh ơi, mua quần áo cho em đi”. Nếu khách thắc mắc sẽ được kèm theo lời “giải thích” ngọt ngào “để cho cuộc vui thêm bốc”. Các tiếp viên trong trang phục thiếu vải sẽ ra giá để cho thượng đế mua đồ nội y của mình.
Thông thường, giá để mua “một mảnh” là 500.000 đồng. Sau khi đưa tiền tiếp viên sẽ lột “nội y” ngay tại chỗ. Muốn tiếp viên ngồi hát với mình trong những bộ cánh không có nội y, khách sẽ phải bỏ ra không dưới 1 triệu đồng. Màn vui dừng lại ở đó, bởi nguyên tắc là chủ không cho phép tiếp viên đi quá giới hạn trong quán.
Muốn có những cuộc vui "nặng đô" hơn như múa lửa, tắm bia... sẽ phải tìm đến những quán hát “đặc chủng”. Muốn có mặt ở đó, phải được sự bảo trợ của những khách VIP, khách lâu năm. Và số tiền bỏ ra so với những cuộc vui kiểu mua áo cũng lớn hơn nhiều lần.
Sau quá trình “tìm hiểu” nhau qua màn “ca hát và du lịch”, con đường để các tiếp viên bán dâm hết sức đơn giản. Nếu khách có nhu cầu “vui vẻ”, cả khách và nhân viên có thể tự thỏa thuận để tìm bãi đáp là các nhà nghỉ ở quanh đó. Đối với những tiếp viên cắm, luật bất thành văn là không được phép ra khỏi quán trước khi hết ca (thường là khoảng 12h đêm). Nếu khách và tiếp viên thấy “ưng nhau” và thỏa thuận được giá cả có thể xin số điện thoại, để đợi sau khi hết ca sẽ “tái hợp”.
Còn đối với các “tiếp viên dạo”, việc này đơn giản hơn rất nhiều. Nếu khách có nhu cầu có thể tiến hành được ngay. Mặc cho việc hát hò trong phòng diễn ra, cả 2 có thể “tách nhóm” tới các nhà nghỉ ở gần đó. Giá cả mỗi lần bán dâm hoàn toàn do tiếp viên và khách tự thỏa thuận, khoảng 500.000 đến 1 triệu đồng. Tuy nhiên, đã thành một quy luật bất thành văn, nếu nhân viên dạo đi nhà nghỉ bán dâm với khách sẽ được đội ngũ “xe ôm” tính bằng 2 lần ngồi bàn tức là phải nộp 100.000 đồng. 
Thời gian qua, tệ nạn mại dâm đang có chiều hướng bùng phát trở lại. Những quán karaoke kèm tiếp viên phục vụ là một phần của tệ nạn mại dâm. Đằng sau những quán karaoke này, tệ nạn mại dâm giống như những đợt sóng ngầm dữ dội.
Theo An ninh Thủ đô

Đường đời éo le của vũ nữ thoát y

7:04 CH |
Chủ tiệc phát lệnh ngắn gọn: 'Cởi đi em'. Ba vũ nữ chân vẫn nguyên giày cao gót bước lên bàn bắt đầu uốn éo theo điệu nhạc và từ từ… tụt váy. 
Không để khách phải đợi lâu, ba vũ nữ chân vẫn nguyên giày cao gót bước lên bàn bắt đầu uốn éo theo điệu nhạc và từ từ… tụt váy. Đám khách có người là khách quen và “có uy” nên không phải tốn phí mào đầu cho quán hát. Nghĩa là, để được thưởng thức màn thoát y của vũ nữ, ít ra khách phải mở gần 2 két bia hay đã sang chai rượu thứ hai. Đồng thời, khách còn phải bỏ tiền mua đồ của vũ nữ, để từng món, từng món rơi xuống mặt bàn sau mỗi tờ tiền dúi vào người cô gái. Đám bạn đi cùng cười ngả ngớn và làm đủ thứ trò, nhưng chuyện đến Z thì ở phòng hát cấm tiệt. Sau mỗi bản nhạc, các vũ nữ bước xuống bàn quệt mồ hôi, kéo vội váy lên rồi sà vào ngồi cạnh khách. 

Không để khách phải đợi lâu, ba vũ nữ chân vẫn nguyên giày cao gót bước lên bàn bắt đầu uốn éo theo điệu nhạc và từ từ… tụt váy. Đám khách có người là khách quen và “có uy” nên không phải tốn phí mào đầu cho quán hát. Nghĩa là, để được thưởng thức màn thoát y của vũ nữ, ít ra khách phải mở gần 2 két bia hay đã sang chai rượu thứ hai. Đồng thời, khách còn phải bỏ tiền mua đồ của vũ nữ, để từng món, từng món rơi xuống mặt bàn sau mỗi tờ tiền dúi vào người cô gái. Đám bạn đi cùng cười ngả ngớn và làm đủ thứ trò, nhưng chuyện đến Z thì ở phòng hát cấm tiệt. Sau mỗi bản nhạc, các vũ nữ bước xuống bàn quệt mồ hôi, kéo vội váy lên rồi sà vào ngồi cạnh khách. 
Sau khi uống hết 2 thùng bia, em bắt đầu phi lên bàn trình diễn màn thoát y vũ&
Sau khi uống hết 2 thùng bia, em bắt đầu phi lên bàn trình diễn màn thoát y vũ…

Cô gái bảo quê mình ở Hậu Giang còn nghèo lắm, “ông bà già” chỉ trông chờ vào mấy công lúa. Cô nghỉ học rồi đến lúc 15 tuổi thì lên TP HCM đi rửa bát thuê cho một quán ăn. Một người chị cùng địa phương biết chuyện rủ Ngọc đi làm massage ở tận Hà Nội. Ngọc gọi điện hỏi ý kiến mẹ, rồi từ TP HCM đi ôtô thẳng ra Hà Nội để bắt đầu con đường “buôn hương bán phấn”. Điểm massage trên đường Trần Khát Chân một lần nữa cũng chỉ là điểm dừng tạm thời của Ngọc. Đó là nơi Ngọc làm quen dần với các chị em cùng nghề, tìm hiểu xem làm thế nào để kiếm được tiền nhanh nhất có thể.

Ở chốn massage, vài đồng tiền bo của khách sau mỗi ca thư giãn không giúp Ngọc dư dả nhiều để gửi về gia đình bởi hàng loạt các khoản phí phải đóng cho quản lý, cho chủ rồi thi thoảng cả phí “trị an” nộp cho đám đầu gấu đầu mèo mỗi đêm hôm. Ngọc trần tình: “Thật ra cũng có cách có được tiền nhanh, nhưng nói thật là em không muốn đi khách. Chả hiểu sao tính em nó thế”. Được sự giới thiệu của một người bạn, Ngọc chuyển nghiệp từ đấm bóp sang nơi có ánh đèn màu nhấp nháy, tiếng nhạc sôi động và “sàn diễn” là chiếc bàn đặt giữa phòng hát này.

Chuyện vào nghề vũ nữ thoát y của Thùy Dung - cô gái 23 tuổi nhưng đã tỏ ra khá dày dạn trong nghề - không quá khác với Thúy Ngọc là mấy, vẫn là nhà nghèo, thất học và sa chân vào chốn đèn màu. Nhưng câu chuyện của Dung có nhiều gập ghềnh, quanh co hơn.

Dung quê ở Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, lớn lên trong gia đình 4 anh em, Dung là con đầu và thất học từ năm lớp 3. Tin nhắn cô nhắn cho khách vẫn đầy rẫy lỗi chính tả sơ đẳng. Bỏ học, Dung bươn trải bán trà đá ở bến xe TP Mỹ Tho kiếm tiền phụ giúp gia đình. Quyết định cho Dung rời quê để đi làm ăn xa được gia đình đưa ra khi cô gái tròn 14 tuổi.

Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Cô gái bảo quê mình ở Hậu Giang còn nghèo lắm, “ông bà già” chỉ trông chờ vào mấy công lúa. Cô nghỉ học rồi đến lúc 15 tuổi thì lên TP HCM đi rửa bát thuê cho một quán ăn. Một người chị cùng địa phương biết chuyện rủ Ngọc đi làm massage ở tận Hà Nội. Ngọc gọi điện hỏi ý kiến mẹ, rồi từ TP HCM đi ôtô thẳng ra Hà Nội để bắt đầu con đường “buôn hương bán phấn”. Điểm massage trên đường Trần Khát Chân một lần nữa cũng chỉ là điểm dừng tạm thời của Ngọc. Đó là nơi Ngọc làm quen dần với các chị em cùng nghề, tìm hiểu xem làm thế nào để kiếm được tiền nhanh nhất có thể.
Ở chốn massage, vài đồng tiền bo của khách sau mỗi ca thư giãn không giúp Ngọc dư dả nhiều để gửi về gia đình bởi hàng loạt các khoản phí phải đóng cho quản lý, cho chủ rồi thi thoảng cả phí “trị an” nộp cho đám đầu gấu đầu mèo mỗi đêm hôm. Ngọc trần tình: “Thật ra cũng có cách có được tiền nhanh, nhưng nói thật là em không muốn đi khách. Chả hiểu sao tính em nó thế”. Được sự giới thiệu của một người bạn, Ngọc chuyển nghiệp từ đấm bóp sang nơi có ánh đèn màu nhấp nháy, tiếng nhạc sôi động và “sàn diễn” là chiếc bàn đặt giữa phòng hát này.

Chuyện vào nghề vũ nữ thoát y của Thùy Dung - cô gái 23 tuổi nhưng đã tỏ ra khá dày dạn trong nghề - không quá khác với Thúy Ngọc là mấy, vẫn là nhà nghèo, thất học và sa chân vào chốn đèn màu. Nhưng câu chuyện của Dung có nhiều gập ghềnh, quanh co hơn.

Dung quê ở Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, lớn lên trong gia đình 4 anh em, Dung là con đầu và thất học từ năm lớp 3. Tin nhắn cô nhắn cho khách vẫn đầy rẫy lỗi chính tả sơ đẳng. Bỏ học, Dung bươn trải bán trà đá ở bến xe TP Mỹ Tho kiếm tiền phụ giúp gia đình. Quyết định cho Dung rời quê để đi làm ăn xa được gia đình đưa ra khi cô gái tròn 14 tuổi.

Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Ở chốn massage, vài đồng tiền bo của khách sau mỗi ca thư giãn không giúp Ngọc dư dả nhiều để gửi về gia đình bởi hàng loạt các khoản phí phải đóng cho quản lý, cho chủ rồi thi thoảng cả phí “trị an” nộp cho đám đầu gấu đầu mèo mỗi đêm hôm. Ngọc trần tình: “Thật ra cũng có cách có được tiền nhanh, nhưng nói thật là em không muốn đi khách. Chả hiểu sao tính em nó thế”. Được sự giới thiệu của một người bạn, Ngọc chuyển nghiệp từ đấm bóp sang nơi có ánh đèn màu nhấp nháy, tiếng nhạc sôi động và “sàn diễn” là chiếc bàn đặt giữa phòng hát này. 
Chuyện vào nghề vũ nữ thoát y của Thùy Dung - cô gái 23 tuổi nhưng đã tỏ ra khá dày dạn trong nghề - không quá khác với Thúy Ngọc là mấy, vẫn là nhà nghèo, thất học và sa chân vào chốn đèn màu. Nhưng câu chuyện của Dung có nhiều gập ghềnh, quanh co hơn.

Dung quê ở Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, lớn lên trong gia đình 4 anh em, Dung là con đầu và thất học từ năm lớp 3. Tin nhắn cô nhắn cho khách vẫn đầy rẫy lỗi chính tả sơ đẳng. Bỏ học, Dung bươn trải bán trà đá ở bến xe TP Mỹ Tho kiếm tiền phụ giúp gia đình. Quyết định cho Dung rời quê để đi làm ăn xa được gia đình đưa ra khi cô gái tròn 14 tuổi.

Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Chuyện vào nghề vũ nữ thoát y của Thùy Dung - cô gái 23 tuổi nhưng đã tỏ ra khá dày dạn trong nghề - không quá khác với Thúy Ngọc là mấy, vẫn là nhà nghèo, thất học và sa chân vào chốn đèn màu. Nhưng câu chuyện của Dung có nhiều gập ghềnh, quanh co hơn. 
Dung quê ở Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, lớn lên trong gia đình 4 anh em, Dung là con đầu và thất học từ năm lớp 3. Tin nhắn cô nhắn cho khách vẫn đầy rẫy lỗi chính tả sơ đẳng. Bỏ học, Dung bươn trải bán trà đá ở bến xe TP Mỹ Tho kiếm tiền phụ giúp gia đình. Quyết định cho Dung rời quê để đi làm ăn xa được gia đình đưa ra khi cô gái tròn 14 tuổi.

Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Dung quê ở Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, lớn lên trong gia đình 4 anh em, Dung là con đầu và thất học từ năm lớp 3. Tin nhắn cô nhắn cho khách vẫn đầy rẫy lỗi chính tả sơ đẳng. Bỏ học, Dung bươn trải bán trà đá ở bến xe TP Mỹ Tho kiếm tiền phụ giúp gia đình. Quyết định cho Dung rời quê để đi làm ăn xa được gia đình đưa ra khi cô gái tròn 14 tuổi.
Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Dung kể: “Má cho em xuống Vũng Tàu phụ buôn bán cà phê cho một người quen. Vì thấy em xinh xắn, nên bà chủ cũng trả tiền kha khá cho ba mẹ trước một năm. Khách vào quán càng đông, nhiều thằng nó đeo em như sam. Cái tuổi quá nhỏ để em nhận thức được đâu là những kẻ lừa dối, ăn chơi qua đường. Em mất đời con gái cho một kẻ như thế sau khi ngấm những lời dụ dỗ như mật ngọt rót vào tai”. 
Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.

Sau cái lần bị lừa tình ấy, Dung hận kẻ đã cướp đi đời con gái của mình nên quay trở về Mỹ Tho, vào làm tiếp viên quán bia ôm. Dung kể: “Gia đình không hay biết gì, mà chỉ biết em đi làm nhà hàng gì đó, khuya về nhà lảo đảo say khướt”.
18 tuổi, Dung rời trại phục hồi nhân phẩm rồi lặng lẽ bỏ nhà lên TP HCM kiếm sống. Bản thân cô gái cũng xác định cần “phục hồi” lại cuộc đời mình, sống bằng lao động, sức lực chân chính. Dung xin việc ở một xưởng in ở quận 6, TP HCM. Nhưng lại một lần nữa cô gái rơi vào bẫy tình. Lần này, kẻ sở khanh không chỉ lấy đi tình cảm của cô gái mà còn cuỗm sạch khoản tiền ít ỏi Dung dành dụm không dám ăn, không dám mặc để gửi về gia đình. Cú sốc quá nặng cùng với cảnh quẫn bách vì không có tiền, Dung tìm đến quán massage gửi thân qua ngày.

Vào làm tiếp viên massage cũng chẳng yên, không “làm bậy” thì khách không boa, mà làm thì bị quản lý lúc thì xin tiền, lúc thì hăm dọa, đủ thứ đường. Một đêm khuya lơ khuya lắc, trên đường lang thang về nhà trọ, một vị khách dừng xe cho Dung đi nhờ. Từ đó, Dung chấp nhận một cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng với người đàn ông đã quá tuổi trung niên.

Dung không phải đi làm massage nữa mà được người tình già bao trọn. Dung không phải bỏ tiền thuê nhà trọ, sáng ngủ nướng thoải mái, thi thoảng đi chợ nấu cơm đón “chồng hờ” về ăn hay được rước đi ăn nhà hàng. Đêm đến, cô tháp tùng “chồng” trong những buổi thác loạn trong tiếng nhạc rậm rật ở vũ trường. Dung bảo, thật ra cuộc tình này cũng chẳng có điều gì đáng nói vì cơ bản hai bên cần ở người khác cái mà mình không có: "Em cần tiền, còn ông ta cần tình". Nhưng điều mà Dung nhớ nhất là cuộc tình này đã khiến cô “bén mùi” sàn nhảy, quen màu đèn nhấp nháy. Sau khi gã chồng hờ bỏ đi, Dung chính thức trở thành “gái nhảy”.

18 tuổi, Dung rời trại phục hồi nhân phẩm rồi lặng lẽ bỏ nhà lên TP HCM kiếm sống. Bản thân cô gái cũng xác định cần “phục hồi” lại cuộc đời mình, sống bằng lao động, sức lực chân chính. Dung xin việc ở một xưởng in ở quận 6, TP HCM. Nhưng lại một lần nữa cô gái rơi vào bẫy tình. Lần này, kẻ sở khanh không chỉ lấy đi tình cảm của cô gái mà còn cuỗm sạch khoản tiền ít ỏi Dung dành dụm không dám ăn, không dám mặc để gửi về gia đình. Cú sốc quá nặng cùng với cảnh quẫn bách vì không có tiền, Dung tìm đến quán massage gửi thân qua ngày.
Vào làm tiếp viên massage cũng chẳng yên, không “làm bậy” thì khách không boa, mà làm thì bị quản lý lúc thì xin tiền, lúc thì hăm dọa, đủ thứ đường. Một đêm khuya lơ khuya lắc, trên đường lang thang về nhà trọ, một vị khách dừng xe cho Dung đi nhờ. Từ đó, Dung chấp nhận một cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng với người đàn ông đã quá tuổi trung niên.

Dung không phải đi làm massage nữa mà được người tình già bao trọn. Dung không phải bỏ tiền thuê nhà trọ, sáng ngủ nướng thoải mái, thi thoảng đi chợ nấu cơm đón “chồng hờ” về ăn hay được rước đi ăn nhà hàng. Đêm đến, cô tháp tùng “chồng” trong những buổi thác loạn trong tiếng nhạc rậm rật ở vũ trường. Dung bảo, thật ra cuộc tình này cũng chẳng có điều gì đáng nói vì cơ bản hai bên cần ở người khác cái mà mình không có: "Em cần tiền, còn ông ta cần tình". Nhưng điều mà Dung nhớ nhất là cuộc tình này đã khiến cô “bén mùi” sàn nhảy, quen màu đèn nhấp nháy. Sau khi gã chồng hờ bỏ đi, Dung chính thức trở thành “gái nhảy”.

Vào làm tiếp viên massage cũng chẳng yên, không “làm bậy” thì khách không boa, mà làm thì bị quản lý lúc thì xin tiền, lúc thì hăm dọa, đủ thứ đường. Một đêm khuya lơ khuya lắc, trên đường lang thang về nhà trọ, một vị khách dừng xe cho Dung đi nhờ. Từ đó, Dung chấp nhận một cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng với người đàn ông đã quá tuổi trung niên.
Dung không phải đi làm massage nữa mà được người tình già bao trọn. Dung không phải bỏ tiền thuê nhà trọ, sáng ngủ nướng thoải mái, thi thoảng đi chợ nấu cơm đón “chồng hờ” về ăn hay được rước đi ăn nhà hàng. Đêm đến, cô tháp tùng “chồng” trong những buổi thác loạn trong tiếng nhạc rậm rật ở vũ trường. Dung bảo, thật ra cuộc tình này cũng chẳng có điều gì đáng nói vì cơ bản hai bên cần ở người khác cái mà mình không có: "Em cần tiền, còn ông ta cần tình". Nhưng điều mà Dung nhớ nhất là cuộc tình này đã khiến cô “bén mùi” sàn nhảy, quen màu đèn nhấp nháy. Sau khi gã chồng hờ bỏ đi, Dung chính thức trở thành “gái nhảy”.

Dung không phải đi làm massage nữa mà được người tình già bao trọn. Dung không phải bỏ tiền thuê nhà trọ, sáng ngủ nướng thoải mái, thi thoảng đi chợ nấu cơm đón “chồng hờ” về ăn hay được rước đi ăn nhà hàng. Đêm đến, cô tháp tùng “chồng” trong những buổi thác loạn trong tiếng nhạc rậm rật ở vũ trường. Dung bảo, thật ra cuộc tình này cũng chẳng có điều gì đáng nói vì cơ bản hai bên cần ở người khác cái mà mình không có: "Em cần tiền, còn ông ta cần tình". Nhưng điều mà Dung nhớ nhất là cuộc tình này đã khiến cô “bén mùi” sàn nhảy, quen màu đèn nhấp nháy. Sau khi gã chồng hờ bỏ đi, Dung chính thức trở thành “gái nhảy”.
Gần tàn cuộc nhậu túy lúy, cả đám đàn ông nồng nặc hơi men chui lên xe ôtô đến địa điểm kế tiếp. “Sô diễn” được quảng cáo là vô cùng thú vị và vui vẻ được diễn ra tại một quán karaoke trên đường Nguyên Hồng (Hà Nội).
Phòng hát chỉ có đúng một màn hình tivi, hai chiếc bàn to, có một bàn được đặt sẵn cốc, bim bim, hoa quả, bánh kẹo, còn một bàn để trống. Đèn phòng hát bật sáng, nhạc chưa mở nhưng tay quản lý đã xuất hiện cùng một loạt "chân dài" theo đúng nghĩa đen. Tất cả các cô gái này đều mặc loại váy ngắn liền thân, đi giày cao gót và trang điểm bắt mắt. Đại ca của nhóm không nói gì, giơ ba ngón tay lên rồi lần lượt chỉ vào ba cô gái. Tay quản lý dẫn các "chân dài" không được lựa chọn khỏi phòng, vị chủ tiệc mới cất lời: “Không cần nhiều em, chỉ cần các em rót rượu và diễn hết mình, vui vẻ là được”.
Như đã quen với vị khách giang hồ từng nhiều lần xuất hiện ở quán, ba cô không ai bảo ai bắt đầu công việc. Một cô bật tivi, lựa chọn danh sách bài hát toàn những bản remix theo kiểu nhạc sàn, một cô rót rượu phục vụ khách, người còn lại bóc khăn ướt để ngay ngắn trước mặt khách. Tiếng nhạc sàn kích động được mở lên. Sau tiếng "dô" cho lượt rượu đầu tiên, chủ tiệc phát lệnh ngắn gọn: “Cởi đi em”. Đây là lúc bắt đầu của buổi thác loạn với tâm điểm là chiếc bàn rộng chưa đầy 3 m2 được đặt giữa phòng hát.
Thúy Ngọc, một vũ công, cho biết, cô mới sa chân vào chốn đèn mờ gần 2 năm. Vẻ ngoài của Ngọc còn khá trẻ, tuổi chừng chưa tới 20, chưa có những dấu vết tàn tạ. Ngọc tâm sự: “Em làm việc này vì kiếm tiền. Anh bảo đứa con gái thất học từ lớp 8 làm nghề gì để mỗi tháng gửi về cho gia đình gần chục chai (triệu đồng) đặng má còn nuôi hai đứa em đang tuổi ăn học”.
Cái nhà hàng bia ôm này cũng chính là điểm đầu cho quãng đường trượt dài của cô gái Mỹ Tho. Vì làm ở đây, cô đã phải đi tập trung phục hồi nhân phẩm trong một năm. Thời gian đó đối với Dung dài như thế kỷ, tưởng như không chấm dứt. Cô kể lại quãng thời gian đó: “Nhiều lúc nghĩ lại mình dại dột, thiếu suy nghĩ mà làm khổ cả gia đình anh ạ, cả năm trời gia đình thăm nuôi. Ba thì im lặng không nói gì, má cứ khóc hoài vì con gái đầu lòng sa chân lỡ vận. Mọi hy vọng gia đình đặt lên em, vậy mà làm má thất vọng ê chề”. 
Theo Lao Động

Bắt quả tang nhiều tiếp viên quán karaoke đang nhảy múa để phục vụ khách

9:01 CH |

Khi cơ quan chức năng ập vào kiểm tra nhà hàng, karaoke không phép ở quận 5, bên trong có hàng chục tiếp viên đang nhảy múa theo điệu nhạc sexy để phục vụ khách.

Khoảng 19h45' tối 28/7, đại tá Lê Phước Trường trưởng công an quận 5, TPHCM trực tiếp chỉ huy Đội Quản lý hành chính về trật tự xã hội quận 5 đã tiến hành kiểm tra nhà hàng 151 Lê Hồng Phong, phường 3, quận 5, TPHCM do ông Trần Văn Tâm (56 tuổi) và Trần Thanh Sang (27 tuổi) làm quản lý.
Cơ quan chức năng kiểm tra nhà hàng 151 
Cơ quan chức năng kiểm tra nhà hàng 151 
Thời điểm cơ quan chức năng ập vào kiểm tra, tại nhà hàng này đang có 5 phòng có khách đang ăn nhậu, 3 phòng đang hát karaoke, tất cả các phòng đều có tiếp viên nữ ăn mặc mát mẻ đang phục vụ khách.
Hàng chục tiếp viên ăn mặc mát mẻ trong nhà hàng, karaoke không phép
Hàng chục tiếp viên ăn mặc mát mẻ trong nhà hàng, karaoke không phép
Cơ quan chức năng lập biên bản vi phạm

Cơ quan chức năng lập biên bản vi phạm
Đặc biệt tại phòng số 3 trên lầu 2, có 3 khách Việt kiều đang ngồi nhậu cùng 5 tiếp viên ăn mặc mát mẻ, trong đó có 3 tiếp viên nữ đang nhảy múa theo điệu nhạc sexy.
Qua kiểm tra, cơ quan chức năng phát hiện nhà hàng này hoạt động karaoke không có giấy phép, nhiều tiếp viên không có hợp đồng lao động, không có giấy khám sức khỏe, một số khác không xuất trình được chứng minh nhân dân và có 1 tiếp viên dưới 18 tuổi.
Công an quận 5 đã tạm giữ 3 dàn máy karaoke để tiếp tục làm rõ.
Đình Thảo - Trọng Nghĩa - Sỹ Phương